Cà Phê T7 Sài Gòn vẫn đứng đó vẫn lắng nghe và chờ người đến bắt câu chuyện của chính mình

Cà Phê T7
Sài Gòn vẫn đứng đó vẫn lắng nghe và chờ người đến bắt câu chuyện của chính mình. Ngày xa quê mảnh hồn chia hai nửa, nửa cho quê nhà, phần còn lại cho Em. Sài Gòn luôn mở lòng sao ta còn chưa gõ cửa. Mau đi thôi, thu lại ngả chiều hôm, ánh tà dương buông dần phía xa và ánh nắng đang trải trên mái nhà!
Một nỗi niềm bâng quơ thoáng qua, rồi chút sầu muộn hằng ngày cũng dần xa, lòng vui như con trẻ nhận được quà, tâm tình có chút mới lạ như chính mình vừa được khám phá điều rất xa rồi, mà ngỡ ngàng bấy lâu nay không nhận ra, có lẽ dòng đời quá hối hả hay do bản thân tự mình đặt ra những cái ‘bao’ quá an toàn mà phớt lờ mọi thứ xung quanh và cả Sài Gòn.
Thơ thơ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *